Friday, December 7, 2007

Nguồn góc của Xá Lợi - Xá lợi ngón tay phật (phần 1)

333

(Phần 01)
LTS: Loạt bài giới thiệu nguồn góc phát xuất Xá Lợi của Phật tại nhân gian, mà ở đây chủ yếu là giới thiệu lai lịch Xá Lợi xương ngón tay của Phật hiện được thờ tại chùa Pháp Môn, Thành phố Tây An, Tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, được các nhà khảo cổ phát hiện và khai quật từ Địa Cung của tháp chùa Pháp Môn, được xem là bảo vật của Phật giáo nói chung và quốc bảo của Trung Quốc nói riêng, đồng thời cũng là bảo vật có một không hai trên thế giới!
Đây lài bài dịch từ bản FILM Video do Đài Loan sản xuất, NTL cảm thấy nội dung hay và có nhiều giá trị nên cố gắng tranh thủ thời gian chuyển lời sang tiếng Việt để chia xẽ cùng mọi người. Hy vọng có thể là chút hương mầu pháp vị dâng tặng đến mọi người.


Nam mô A Di Đà Phật!


I - Nguồn góc của Xá Lợi
Giáo chủ của Phật giáo, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, ra đời cách đây 2455 năm trước Công Nguyên vào ngày 8 tháng 4. Nơi đản sanh của Ngài hiện được xem là một trong 4 đất nước cổ có nền văn minh lớn nhất thế giới, Ấn Độ. Phật Đà không chỉ ra đời nơi nhân gian, lớn lên tại nhân gian mà thành Phật cũng tại nhân gian. Ngài thành đạo vào năm 30 tuổi, hoằng hóa chúng sanh tại nhân gian 49 năm, vào năm 80 tuổi, Ngài thị hiện Niết Bàn tại rừng Sa La dưới hai cây Sa La đại thọ. Sau khi Đức Phật nhập diệt, các đệ tử dùng các loại hương làm lễ Trà Tỳ di thể của Phật Tổ, trong đống tro tàn, thật ngạc nhiên đã phát hiện một đốt xương tay của Phật, bốn chiếc răng, một mãnh xương đầu cho đến vài sợi tóc. Trong những di vật chân thân của Phật còn xuất hiện nhiều hạt kết tinh li ti lấp lánh như trân châu. Nhìn kĩ, màu trắng là chất xương, màu đen là chất tóc, màu hồng là chất thịt, tổng cộng có đến tám vạn bốn ngàn hạt. Trước những thánh vật kì dị ấy, chúng đệ tử cúi đầu chắp tay, đều xem như là những chứng tích do đạo hạnh cao thâm của Phật cảm nên, đồng thời với lòng sùng kính cực độ bèn xem những hạt xương tàn kì dị này và những di vật còn lại tôn xưng là Xá Lợi.
Theo phong tục mai táng và hỏa táng của Ấn Độ thì Xá lợi được phân làm hai loại khác nhau, Xá Lợi toàn thân và Xá Lợi mảnh vụn. Di thể mai táng gọi là Xá Lợi toàn thân, di cốt còn lại sau khi hỏa táng gọi là Xá Lợi mảnh vụn, mà theo Phật giáo cho rằng, chỉ có những vị kiền thành phụng Phật, và những bậc ngộ đạo mới có thể tự nhiên sau khi chết kết tinh Xá Lợi, không phải là ai cũng có. Cho nên, Xá Lợi được xem như hàm nghĩa thần thánh cao thượng khó bì, đóng vị trí chí cao vô thượng


II - Sự lưu truyền và chôn dấu của xá lợi
Căn cứ kinh A Dục Vương (Asoka) ghi lại, sau khi Phật Thích Ca Mâu Ni niết bàn, Xá Lợi của Ngài được chia làm tám phần cho 8 vị vua của các nước thời bấy giờ Ca-la-vệ, Câu-thi-na, Ba-bà, Giá-la, La-ma-ca, La-ma-ca, Ca-duy-la-vệ, Tỳ-xá-ly, Ma-kiệt-đà. Chia nhau xây tháp cung phụng tại thế giới này gồm tám vạn bốn ngàn Tháp Phật, đây được xem là khởi nguyên của Tháp Phật.
Xá Lợi được truyền vào Trung Quốc phần nhiều đều có dạng hình cầu, bản chất Xá Lợi cứng chắc, đập không thể vỡ. Ngón tay Phật được thờ tại Chùa Pháp Môn, vốn trước đây có tên là Chùa A Dục Vương, là Xá Lợi mà tám vị vua Ấn Độ phụng thờ, là một Xá Lợi xương tay có một không hai trên thế giới. Sự chôn cất ngón tay Phật tại chùa Pháp Môn vào khoảng thời gian giữa sau thời đại Lưỡng Hán và trước thời đại Châu Ngụy. Tại Ấn Độ cách thức chôn cất Xá Lợi của Phật giáo thường an trí trong chùa, trong tháp, dưới nền tháp. Dụng cụ dùng đựng Xá Lợi để chôn cất thường là bình, hủ, hộp, hòm nhỏ cho đến tháp nhỏ. Thế kỉ I trước và sau Công Nguyên tháp Ấn Độ sau khi cùng Phật giáo truyền vào Trung Quốc, không lâu sau đã cùng với hình thức kiến trúc vốn sẵn có và nền văn hóa truyền thống của đất nước này kết hợp vào nhau. Trên bối cảnh lầu các nhiều tầng của tự viện thêm vào đó là tòa tháp chín tầng chất chồng lên nhau, đồng thời theo tháp mà thiết lập chùa, tháp và chùa nương nhau, trở thành một đặc sắc lớn của Phật giáo Trung Quốc. Chùa Pháp Môn cũng thuộc trong điển phạm này, theo tháp mà lập chùa. Tháp Phật truyền nhập vào Trung Quốc cách thức chôn cất cũng có sự biến hóa. Trước đời nhà Tùy, thường mang Xá Lợi đặt vào hòm nhỏ rồi trực tiếp chôn trong đầm đất dưới chân tháp. Sau đời nhà Tùy, dưới chân tháp bắt đầu kiến trúc thạch thất (nhà nhỏ bàng đá), địa cung và có nhiều lớp hòm, bình kéo dài đến đời nhà Đường thì xuất hiện kiểu kiến trúc mô phỏng theo Mộ Thất Địa Cung (Kiểu mộ chôn dưới đất với hình thức quy mô, thường dành cho vua chúa), được cấu thành với thang bậc, đường hầm và chủ thất. Địa cung của cùa Pháp Vân được kiến trúc theo kiểu lăng mộ đế vương có giá trị cao trên mặt lịch sử.


Tỉnh Tây An ngày nay, chính là cố đô Trường an của bao thời đại đế vương ngày xưa, nằm ở vị trí trung tâm của tỉnh Thiểm Tây, là một trong sáu cổ đô của Trung Quốc, từ thời Châu, Tần, Hán cho đến Tùy, Đường đều đóng đô tại đây. Các triều đại Bắc Châu và Tây Ngụy cũng lấy Trường An làm kinh đô, nếu như suy đoán kĩ thì có thể vị trí của cổ thành Trường An hiển nhiên đều ở vị trí gần khu Tây An hiện nay, chẳng hạn Hào Kinh do Châu Vũ Vương kiến lập vị trí nằm về phía tây của Tây An, Tần Thủy Hoàng kiến dựng kinh đô Hàm Dương cách Hàm Dương 20km dựng cung A Phòng, tất cả đều cho thấy Tây An trên mặt lịch sử đóng một vị trí quan trọng. Cổ đô, cổ tự còn bao nhiêu chuyện xưa nói không hết đều là những câu chuyện mà người ta thường say sưa vui kể. Tại huyên Phù Phong tỉnh Thiểm Tây nằm ở vị trí Bình Nguyên phía trong cửa thành, phía Bắc của sông Vị, phía Nam của núi Kì, trước đây gọi là Quang Trung Tháp Miếu Thủy Tổ, là nơi mà sớm nhất là từ thời các vua Văn Vương đời Tây Châu, vua Võ, vua Thành...13 đời đế vương trong 300 năm thống trị Trung Quốc đã phồn diễn cuộc sống ở nơi đây.
Trong kinh Phật ghi lại, hơn 2000 năm trước, A Dục Vương vì hoằng dương Phật Pháp đã kiến tạo Tháp Phật khắp nơi trên thế giới để cúng dường chân thân xá lợi của Phật. Đời Đông Hán niên hiệu Vĩnh Bình năm thứ 10, cao tăng nước Thiên Trúc (Tên nước Ấn Độ ngày xưa) Diếp Ma Đằng và Trúc Pháp Lan, lần đầu tiên mang theo kinh Phật đến Đông Độ, tại đất Lạc Dương rồi sau đó truyền đi khắp các miền, do đó huyên Phù Phong đầu tiên có tháp A Dục Vương cung thờ xá lợi ngón tay của Phật sau đó mới dựng chùa và lấy tên tháp đặt tên cho chùa thành Chùa A Dục Vương, sau đó chùa được đổi tên là Chùa Pháp Môn. Huyện Phù Phong ngày nay vẫn rất phồn hoa như xưa, từ đời này qua đời khác người ta đều có một cuộc sống mộc mạc chất phác ở nơi đây


(Còn tiếp)


hình tư liệu từ china.com.cn




hình nền toàn cảnh địa cung



Khảo cổ hiện trường



cửa động thạch thất bí mật được phát hiện



Cửa đá thứ hai có 2 văn bia



Sau cửa đá thứ nhất là lối đi dài, trên phủ dày tiền cắc



các trang phục đã dính thành từng lớp



Dùng nguyên đá bạch ngọc đời Hán d khắc thành tháp A DỤC VƯƠNG



Quan tài thủy tinh khảm bảo ngọc nơi an trí Xá Lợi xương ngón tay của Phật

No comments: